Vũ Viết Tuân

Người ta gọi là “chợ người lao động” bởi ở đây tụ họp rất nhiều người và chỉ mua bán một loại hàng hóa duy nhất: Sức lao động. Ở đây “người bán” thường ngồi ước ao: “Ước gì bây giờ có vài tấn xi măng để mình vác nhỉ!”.

Những cảnh “vạ vật” ở khu chợ người lao động
Những mảnh đời đi bán sức lao động
Mỗi ngày đều có hàng trăm người ra đây ngồi ngóng xem có ai đến “mua” sức thì “bán”. Họ có thể làm bất cứ việc gì từ quét dọn, lau nhà, đến gánh đất cát, chở gạch, bốc xi măng, chuyển nhà...
Mỗi ngày đều có hàng trăm người ra đây ngồi ngóng xem có ai đến “mua” sức thì “bán”. Họ có thể làm bất cứ việc gì từ quét dọn, lau nhà, đến gánh đất cát, chở gạch, bốc xi măng, chuyển nhà...