Thứ Ba, ngày 05 tháng 2 năm 2013

Dương Trung Quốc lại lấy cái danh nhà sử học, khốn nạn quá!


Hà Thịnh Quang Thông 


            

Trời đất, phải chi đây là phát biểu ngu ngốc của mấy cán bộ già hưu trí, vốn chỉ bị tuyên truyền lừa bịp đầu độc bởi Bác và Đảng, còn có thể châm chước.


Dương Trung Quốc lại lấy cái danh nhà sử học, cho rằng đây là tài liệu gốc về lịch sử, khốn nạn quá!


Nhiều năm qua, không ít người trong và ngoài nước thừa biết Trân Dân Tiên là bút danh của Hồ Chí Minh. Cuốn sách trên nhằm tô vẽ hình tượng “cha già dân tộc” vĩ đại. Giới trí thức nhất trí rằng không gì bị ổi trơ trẽn tởm lợm bằng dùng bút danh để tụng ca bản thân. Dương Trung Quốc quá biết chuyện này, mà vẫn cố ý làm cái việc tụng ca cuốn sách bẩn thỉu ấy. Hết chỗ nói!

Đăng bài này của Dương Trung Quốc, báo Tuổi Trẻ thời Phạm Đức Hải, Lưu Đình Triều đã tự khạc đờm ho lao vào mặt mình, phản bội, lừa dối bạn đọc, chẳng trách bạn đọc quay lưng, báo ế, tụt doanh thu, phóng viên giỏi và tâm huyết bỏ đi hết.

 Báo Tuổi Trẻ bây giờ thành báo “Về Vườn”, hãy xem gương báo Thanh Niên: trên báo Xuân Quý Tỵ, đăng bài hoành tráng trên trang 6: “Lệnh hành quân” ca ngợi trận hải chiến bi tráng Hoàng Sa 1974 giữa Hải quân VNCH và Trung Cộng.


Chẳng lẽ tôi lại phải viết một bài nữa chất vấn ông – vì tôi rất ngại người ta nói là do hằn thù cá nhân, tuy tôi chưa gặp ông bao giờ; bởi cái cách nói về cuốn sách “Những mẩu chuyện về cuộc đời hoạt động của HCT” là sự ỡm ờ không thể chấp nhận của một người có tư cách là phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hội KHLS. 

                
              Bác Hồ ngày thì ỡm ờ ...tù mù.. tối vào hang...

Xin hỏi ông 3 câu hỏi ngắn. 

1.Trần Dân Tiên theo như ông khẳng định là “gặp Bác Hồ”, vậy, ông ta là ai, địa chỉ, tình hình hiện tại còn sống hay đã mất? 

2. Trong cuốn sách đó có nhiều chi tiết không thể chấp nhận được, xin hỏi một thôi: Nếu “viên gạch hồng” đủ sưởi ấm cả một mùa băng giá như ai đó đã viết thì lấy gì để GÓI gạch, bởi nếu có tiền mua cái để ĐỰNG nó thì không cần phải đặt gạch trong lò bánh mỳ, còn giấy báo hay vải mà gói thì chỉ có bị bỏng và hỏa hoạn mà thôi; chưa kể chuyện về đến nhà nó có còn “nóng” để cho người sưởi? 

3.Ông rất vô trách nhiệm khi bàn về một cuốn sách “làm thay đổi đời tôi” mà không hề cho bạn đọc TT biết nó hay ở chỗ nào, thay đổi ra sao; chẳng hạn, từ chỗ trung thực thành dối trá hay từ chỗ dốt nát thành giỏi giang, và ngược lại. Nói ba phải, tù mù như thế khác gì nói sử học có chức năng chăm lo cho việc dối lừa?


Ỉa vào mặt Dương Trung Quốc! Ỉa vào mặt báo Tuổi Trẻ! – Bọn bảo hoàng hơn vua, đang cố gông nịnh hót nền độc tài tàn mạt, hại dân, phản quốc.




2 nhận xét: