Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

NÓI VỀ SỰ LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

Ngàn Trươi

                    

Đảng CS Việt Nam bắt đầu xuất hiện từ những năm 1930 của thế kỷ trước. Sự xuất hiện ban đầu đó đã bị thực dân Pháp đàn áp khốc liệt và dữ dội. Lý do người Pháp vừa ghét chủ nghĩa cộng sản vừa ngại bất kỳ ai chống Pháp.



Nhưng đảng CS bắt đầu cầm quyền từ sau ngày 19/8/45 sau khi cướp được chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim đã được người Nhật trao lại độc lập cho nhà vua Bảo Đại vào lúc sơ khai khi nước Nhật phải đầu hàng quân đội Đồng Minh sau thế chiến thứ hai kết thúc. Kết quả giành được chính quyền đó là cũng nhờ bao hi sinh của các lớp người CS đi trước.

Nhưng người CS thật sự cẩm quyền được nửa nước ở miền Bắc sau năm 1954 sau chiến thắng Điện Biên Phủ và cầm quyền toàn cả nước sau khi sự thất bại năm 1975 của VNCH ở miền Nam. Tất nhiên kết quả này nhờ sự hi sinh mọi mặt của con số khổng lồ những đảng viên đi trước, mà người ta tổng kết lại tổng số mạng người phải hi sinh trong chiến tranh của hai bên Nam Bắc là 3 triệu người chết.

Từ đó đến nay rõ ràng ai cũng thấy sự lãnh đạo của người CS từ trước đến sau luôn luôn không thoát ra khỏi những nguyên tắc bất di bất dịch : 1/ Chủ nghĩa Mác xít lênin nít luôn là kim chỉ nam tuyệt đối. 2/ Sự lãnh đạo theo lộ trình đường thẳng đi lên. Có nghĩa lớp trước rụi thì lớp sau mới đi lên và thay thế. Còn toàn dân cũng phải luôn gắn vào cái đuôi đi sau đó. 3/ Lãnh đạo theo niềm tin và theo cảm tính. Có nghĩa là tin tưởng tuyệt đối vào chủ thuyết Mác như một thứ tôn giáo thế tục mà Mác là người khai sáng ra. Tức tuyệt đối không được nhận định, phê phán khoa học về chủ thuyết đó và thực chất cũng không hề có khả năng đó. Cảm tính có nghĩa chỉ dựa vào kinh nghiệm bản thân, cảm tính bản thân của người nắm quyền, và dựa vào những phản ứng của nhân dân nhưng cũng chỉ nằm trong khuôn khổ của các nguyên lý đã nói. 4/ Sự lãnh đạo độc quyền theo nguyên lý chuyên chính giai cấp mà Mác đã đề ra, cho dù người thật sự đúng nghĩa giai cấp trong thực tế lại chẳng bao giờ cầm quyền được cả. Đó là sự lãnh đạo độc đảng, không bao giờ chia quyền đối với bất cứ ai, kể cả chia quyền cho toàn dân. 5/ Sự lãnh đạo toàn diện tức từ A đến Z hay sự lãnh đạo về mọi mặt trong đời sống xã hội, kể cả trong ý thức của mỗi cá nhân phải chịu sự lãnh đạo đó. Điều này nhiều người gọi là chế độ toàn trị, một cách cai trị chưa hề có trên toàn thế giới từ cổ chí kim.

Có nghĩa sự lãnh đạo của người CS luôn nhất thiết là sự lãnh đạo theo cách giáo điều, sắp hàng một đi lên, không chia sẻ với ai và cũng không bao giờ buông bỏ vì bất kỳ lý do gì. Nếu hoàn cảnh bên ngoài thay đổi, họ chỉ thích nghi, uốn nắn bản thân hay hoàn cảnh cho phù hợp nhưng nguyên lý cốt lõi thì vẫn cố giữ vững. Bởi nếu bất kỳ ai trong hay ngoài đảng mà đi ngược lại đều bị khai trừ hay loại bỏ, do đó không thể một ai dám hó hé cả, kể cả cấp lãnh đạo cao nhất.

Dĩ nhiên đã là cảm tính thì không bao giờ khoa học, vì cảm tính luôn chủ quan còn khoa học luôn phải khách quan. Đó nói thẳng ra là sự lãnh đạo duy ý chí và duy quyền lợi. Ý chí đó là niềm tin và quán tính mang tính cách tự động hóa, Quyền lợi là quyền lợi của danh phận bản thân mọi mặt cũng như quyền lợi chung của đảng. Cả ai điều này thực chất gắn liền vào nhau, không có cái này nếu không có cái kia, đó chính là sức mạnh tự nhiên hay căn cơ nhất của đảng.

Nhưng cái nguy hiểm nhất lại chính là cái không khoa học hay phi khoa học. Bởi cảm tính thì không ai hiểu biết sâu xa về mặt khoa học đúng hay sai của học thuyết Mác để có thể phê phán nó. Do đó chỉ có thể dựa trên niềm tin mù quáng như một thứ quán tính duy nhất làm động lực theo đuổi hay tiến tới. Không có trình độ hiểu biết các mặt khoa học về xã hội, vì bản thân mỗi người CS dù cấp nào đều không phải loại như thế, cũng không được quyền công khai làm như thế, và toàn thể xã hội cũng không có quyền hay phương tiện nào để thực hiện được điều đó cách minh bạch, nên tất cả đều phải luôn lầm lủi theo quán tính, theo quá khứ, và cách hướng xã hội về tương lai cũng chỉ theo kiểu đó. Đây chính là một trở ngại tự nhiên cho đảng CS nói riêng và nhất là cho toàn xã hội, cho dân tộc và đất nước nói chung mà không ai được quyền thấy hay quyền lên tiếng ở đâu dù bất kỳ người đó là ai ở trong nước.

3 nhận xét: