Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

Viết cho những người ở lại chiến đấu

Hoàng Thế Lân

                   

Cho đến ngày 25/04/75 tôi vẫn còn đang nghỉ phép, bọn tôi thuộc biên chế đặc biệt đi hành quân hai tuần-nghỉ phép hai tuần-trực chiến hai tuần nên tuy chiến sự căng thẳng nhưng bọn tôi vẫn nghỉ phép, thường bằng chính sự vụ lệnh hành quân 30/30.

Nói sơ về tình hình, chúng tôi thuộc tình báo tác chiến nên nắm tin tức chiến sự tương đối sớm, rục rịch từ những tháng đầu năm trên hệ thống liên lạc tình báo bọn tôi đã đôi lần nghe phong thanh về chiến dịch HCM, cũng như mọi năm những chiến dịch này tiếp nối chiến dịch kia cuả vc, nào là chiến dịch muà mưa rồi chiến dịch muà khô… 



Duy đợt này, chiến sự càng ngày càng lộ rõ sự nguy cấp, báo hiệu cơn hấp hối cuả miền Nam mà bọn tôi ngày càng cảm thấy lộ rõ, ảnh hưởng sâu đậm làm tâm trí mọi người như hoảng loạn, tâm trạng chúng tôi lúc đó thực là mâu thuẫn một số nghĩ rằng kết thúc sớm chiến tranh để về dân sự, làm lại cuộc đời, số khác trong đó có tôi không tin vào cs nên rất lo lắng.

Chính thế, ngày 25/04 tôi cảm thấy tình hình căng thẳng quá, vội vã lên đơn vị trình diện nhận lệnh hành quân, gia đình tôi ở một xứ đạo ngoại thành SG, vùng Hócmôn. Mọi ngả đường lính gác dày đặc, dân chúng lộ vẻ hoang mang, ngay gia đình tôi, các em nhỏ được ba má chuẩn bị sẵn tư thế chạy loạn-những ai ở miền Nam, đã từng trải qua chiến cuộc Mậu Thân 68 chắc có biết về những chuẩn bị này, những trẻ em trong gia đình sẽ được chuẩn bị những bộ quần aó chắc chắn, viền áo/ bâu áo sẽ được nhét vào một bên là những thông tin về gia đình, bên kia là tiền mặt được cuộn tròn như cây đũa nhét vào hai bên viền tà áo, phòng khi lạc nhau, có thể tự sinh tồn, nếu may mắn còn thông tin để tìm nhau-tôi rời khỏi gia đình lên đơn vị cũng được mẹ gói cho một bộ xi-vin, giày vớ. Mẹ tôi cố niú kéo mong tôi ở nhà, nhưng tôi nhất định đi.

Phải nhắc lại tháng trước, nhóm biệt đội hoạt động trên vùng Pleiku/Kontum rút theo quân khu 2, bọn tôi đã căng thẳng theo dõi mấy ngày liền nhằm tìm cách đưa một máy bay 2 động cơ đáp xuống đường xa lộ để cứu toán đó, những chiến hữu ở biệt đội hoạt động vùng 2, cuộc giải cứu đã thành công với rất nhiều công sức, nhưng điều quan trọng là qua những tiếp xúc với nhóm trong khi tiến hành giải cứu, chúng tôi càng biết rõ hơn tình hình tuyệt vọng cuả chiến trường.

Tôi đến đơn vị-Biệt đội 25 Kỹ thuật đặc biệt, nằm trong BCH sư đoàn 25 BB, Củ Chi-ngay hôm sau nhận lệnh đi tăng cường cho tiểu khu Hậu Nghiã đang bị áp lực địch nặng nề, tôi và anh tài xế cùng chiếc Jeep lên xe phóng hết tốc lực về phiá Hậu Nghiã, dọc đường du kích bắt đầu tràn ra gần mặt lộ, nổ từng phát AK về phiá xe chúng tôi, chúng tôi vừa bắn vừa chạy không giảm tốc độ, ơn trời không bị gì, chúng tôi đến Hậu Nghiã khoảng trưa, trung tâm tỉnh Hậu Nghiã lúc đó lại rất im lìm, dân chúng trốn đi hầu hết, nhà cửa đóng im ỉm, trước khi tôi đến trung tâm tỉnh lỵ đã hứng rất nhiều trận pháo kích, và cả tấn công bằng PT76 từ hướng bờ sông vào (hình như Vàm Cỏ?) đi ngang những căn nhà dính pháo, bọn tôi cũng nhảy xuống sục vào một tiệm thuốc tây còn nguyên vẹn phiá trước, chỉ mảnh tường hông biến mất làm căn nhà như bị cắt một góc, tiếc là trình độ y dược chúng tôi chỉ đọc nổi thuốc nhức đầu “buá bổ đầu người” sau đi ra giầy dính đầy sirô Ho.

Chúng tôi vào nhận đơn vị, gặp các chiến hữu quen cả chỉ khác toán hoạt động-chúng tôi hoạt động toán 4 người đi hành quân chung, tuy chung đơn vị, nhưng khác toán thì biết nhưng ít khi gặp nhau-anh hạ sỹ tài xế cũng không dám lái xe về nên cũng vác súng đạn vào phòng nằm. Khi tôi lên gặp tiểu khu trưởng, được thông báo là kho vũ khí mở cho “trang bị tự do” tức là ai muốn lấy vũ khí gì, bao nhiêu đạn dược thì tự nhiên, tim tôi thót lại, chỉ dấu là tình hình đã tệ lắm rồi, tôi nói chuyện với những Điạ phương quân đang trực chiến, biết được vc đã tấn công bằng xe tăng mấy đợt, bị bắn cháy văng pháo tháp nằm ở cuối đường, các chốt tiền tiêu được trang bị M72 chốt chặn.

Bên trong tiểu khu, chúng tôi có một căn phòng nhỏ cho bốn người và giàn máy đặc biệt-chúng tôi thuộc phòng 7/tình báo tác chiến-vừa từ kho vũ khí về, chưa kịp nghỉ ngơi thì đoàng-đoàng-đoàng ba phát súng báo động, chúng tôi chỉ kịp chụp súng mũ phóng ra hố cá nhân, trận pháo chào sân cuả tôi từ khoảng 2 giờ chiều mãi đến 7 giờ tối vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc, bọn tôi đói meo, mấy người bạn không dám phóng lên chạy vào phòng lấy lương thực, tôi làm liều chờ cho ngớt đợt pháo-chắc mấy anh pháo thủ vc nghỉ tay uống nước-phóng lên lôi xuống mớ đồ khô nhai với nhau. Hôm đó là ngày 28/04/1975.

À! hôm trước khi nhận lệnh tự do trang bị, tôi phóng ngay vào kho vũ khí chơi một khẩu Carbine M2 mới cáu cạnh, đạn dược đầy đủ với ý định sau trận chiến này sẽ cất đi dùng để đi săn, mấy trái lựu đạn phòng thân và mớ đạn cho khẩu M16.

Cứ thế pháo, các chốt tiền tiêu súng nổ rộn rã rồi lại lặng ngắt đi như không hề có chuyện gì, một đêm-ngày trôi qua như trong mộng, thời gian như không tồn tại, không gian đặc nghẹt mùi thuốc súng, mùi lửa cháy trộn với mùi da thịt cháy khét lẹt tràn ngập, những người lính người dân nào vô phước bị thương tật, lửa đạn lúc này chỉ còn phó mạng cho trời, chúng tôi người lờ đờ như say thuốc, mà đúng thế-hít thuốc súng nhiều, làm mình như say ma túy vậy-đầu mơ hồ, tai điếc đặc vì đạn đại bác nổ như chầy đập trên đầu, người bẩn như trâu đầm vì bụi khói với miểng đạn rớt trúng.

Lệnh di tản, chúng tôi mang nhiều máy móc đặc biệt, và luôn kèm theo là những bệ hoá chất cháy, tôi và các chiến hữu chất máy thành đống hình kim tự tháp, lót kèm những bệ chất cháy, xốc lên cho chắc chắn chiếc PRC25 lần cuối, tôi rút chốt trái lựu đạn cháy thẩy vào đống máy, nhìn tia lửa xanh trắng xoà ra, chợt sống lưng tôi lạnh ngắt, một dự cảm không lành thoáng qua, tiếng người chiến hữu dục “đi mày!” lay tỉnh, tôi phóng theo ra phiá rào phiá hướng về khu đồng bưng. Đó là khoảng 10 giờ sáng ngày 29/04.

Tôi phóng qua hàng rào dây thép gai phiá sau tiểu khu Hậu Nghiã, nơi đã được đánh dấu không có mìn, bên cạnh là các chiến hữu trong nhóm chạy lúp xúp, chung quanh nhóm chúng tôi toàn bộ lực lượng cuả tiểu khu cũng dàn hàng ngang di chuyển theo hướng kênh Xáng-trước đó, trong những lần liên lạc về biệt đội để nhận lệnh, chúng tôi được lệnh cuả biệt đội trưởng là trong trường hợp thất thủ, tìm cách về trình diện tại phòng 7/bộ TTM, nơi đó đang có kế hoạch di tản (…ra nước ngoài?)-trên người tôi, ngoài chiếc máy PRC25 nặng chịch, đeo thêm khẩu Carbine và trang bị hành quân, hỡi ơi! toàn bộ tư trang mẹ tôi gói ghém tôi phải vứt bỏ vì không sức mang theo. Các bạn tôi chia nhau mang theo lương thực và quân trang cuả tôi, vì tôi đeo máy liên lạc.

Sau thời gian ngắn rút lui yên ổn, du kích bắt đầu bám theo, thậm chí còn cỡi ngựa đuổi theo đoàn quân, trên ruộng trống chúng tôi vừa bắn vừa di chuyển, trước mắt là một xóm nhỏ, phiá sau nhóm du kích bám sát bắn khuấy rối, từng tràng AK đẩy những đường đạn ngang đầu rít lên cheo chéo, bọn tôi rút xuyên qua một rẫy thuốc lá to như quạt nan, tiếng đạn bay xuyên lá cây nghe phừng phựt liên hồi, đang chạy cách tôi vài mét, một người lính trúng đạn ngã chúi nhủi, tiền từng tệp văng ra từ trong lớp áo thun, anh ta chết tại chỗ-sau này tôi mới biết, anh lính đó là người mang toàn bộ tiền lương tiểu khu mà không kịp phát-không ai có ý định lượm mớ tiền văng vãi, chúng tôi nằm xuống bờ ruộng, bắn trả dữ dội kết quả là nhóm du kích chạy mất.

Khi chúng tôi băng ngang qua làng, một xóm nhỏ điển hình vùng Củ Chi/ Hậu Nghiã, bất chợt một anh du kích trẻ tuổi nhảy ra, tay hươ súng AK reo “hoan hô bộ đội” bọn tôi chưng hửng, chắc anh này lầm bọn tôi với nhóm du kích nào, hay nghe ai nói giải phóng rồi? Kết cục, chúng tôi tước súng anh ta, trói tay và dắt theo với đoàn quân,

Thoạt đầu chúng tôi được lệnh hướng về Củ Chi nhắm hướng sư đoàn 25 BB, chiều đó chúng tôi gặp trung đoàn 46 thuộc sư đoàn 25 cũng đang di chuyển hướng về phiá Củ Chi nhằm giải toả áp lực lúc đó cũng đang tấn công bộ chỉ huy sư đoàn, đồng thời với tin sư đoàn 25 BB thất thủ, toàn bộ đoàn quân chúng tôi đổi hướng tiến về SG, đoàn quân lầm lũi đi trong khu vực bưng (Lê minh Xuân) và đóng trại đêm đó dọc theo kinh Xáng, xa xa ánh đèn thủ đô SG vẫn sáng rực trong đêm. Đêm chiến trường trôi qua êm ả, điểm xuyết với ánh sao là những tiếng ì đùng bất tận cuả đạn nổ, vọng đến từ chung quanh, chúng tôi ngồi gác mà tâm trạng ngổn ngang. Đó là đêm 29/04/75

Buổi sáng đến, tâm trạng mọi người căng thẳng chờ lệnh, vài người lính bật radio loại bỏ túi lên nghe, chúng tôi cố lắng nghe tin tức để biết tình hình ra sao, bất chợt mọi tiếng động chung quanh như ngừng lại, im ắng cách kỳ lạ, tiếng rè rè từ chiếc radio phát ra lệnh đầu hàng từ tướng Dương văn Minh, chúng tôi ai nấy chết lặng, mọi người như hoá đá im lìm không cử động.

Mãi lâu sau, không biết đã trải qua bao nhiêu thời gian, từ xa ngoài lộ vọng lên tiếng xe tăng, lố nhố chừng một tiểu đội chính quy (giờ được gọi là quân giải phóng!) với du kích vũ khí lăm lăm tiến vào, chúng tôi vẫn ở tư thế sẵng sàng chiến đấu, lâu sau, sau những thương lượng giữa các cấp chỉ huy, chúng tôi nhận lệnh buông súng, tập trung vũ khí một chỗ ở vệ đường, cởi bỏ giày bốt, được phép mang quân trang balô cá nhân, và tự tìm đường về nhà.

Trong thời gian chuẩn bị giao vũ khí, bọn tôi tự tháo cơ bẩm súng vùi xuống bùn, lựu đạn và các khí tài như ống nhòm cũng chung số phận. Sau khi giao súng, tôi và một chiến hữu khác cũng ở vùng Hóc Môn, băng rẫy tìm đường về nhà, chân đi vớ không giày, quần áo lính balô không súng đạn, hai đưá chúng tôi thất thểu băng đồng-khẩu súng Carbine và chiếc máy PRC25 tôi đã phá hủy từ ngày hôm trước, khi nhận được bản ttin cuối cùng từ biệt đội cho biết đơn vị thất thủ và ra lệnh tự tìm đường về phòng 7/BTTM nơi được biết là có kế hoạch di tản?-Lúc này là xế trưa 30/04/75.

Hai chúng tôi băng rẫy, tránh những vùng đông người, đang đi chợt thấy một cô gái trẻ ôm đứa bé đỏ hỏn đang đứng khóc giữa đồng, tôi và người bạn lại gần hỏi thăm, cô gái cỡ 20 tay ẵm đứa bé như chai bia khóc ri rỉ nhờ bọn tôi kéo xác chồng bị bắn vất dưới giếng-những giếng tưới vùng rẫy không bờ, chỉ có khúc tre để móc gầu-chúng tôi thấy đôi dép văng vãi trên mặt ruộng, mờ mờ dưới đáy giếng hình người thấp thoáng, hai chúng tôi bước đi không ngoảnh lại, chúng tôi giờ sống chết còn nhờ trời, giúp được ai?

Tôi và người bạn về đến nhà bạn là sẩm tối, chúng tôi mệt nhoài, móc túi gom hết tiền cùng người bạn đi mua một tép trắng, hai thằng xe hết vào một điếu Pallman chia nhau hút, quên hết sự đời, chúng tôi cứ thế nằm ngoài hiên nhà người bạn ngủ mãi đến trưa ngày hôm sau.

Trưa hôm sau, tôi sau khi được ăn uống no say từ nhà người chiến hữu bắt đầu cuốc bộ về nhà, dọc đường đi, những sân khấu dựng vội đang oang oang đấu tố những người xấu số, dân chúng tập trung vào các đối tượng đang bị bêu đứng trên bục cao, tôi tránh né cố đi nhanh về nhà, cuối cùng cũng về đến khu xóm đạo, nhìn từ xa mẹ tôi đứng dáng gầy bên đường mắt mọng lên vì khóc nhiều, hôm nay đã là chiều ngày 01/05/1975-tàn cuộc chiến, những ai có thể về thì đã về từ hôm qua, những người không về hôm qua thì mãi mãi sẽ không về-mẹ tôi, chắc khóc vì thế, bà có biết đâu con trai bà mải mê quên lối về!

Con nào mà chẳng làm buồn mẹ, nhể?

3 nhận xét: